[Chương 3] Anh Không Phải Là Giấc Mơ
7
Tôi rời khỏi thành phố Dương, tôi nói với Lâm Tiêu Dương rằng, tôi muốn học cách yêu bản thân mình trước, rồi mới đi yêu anh.
Những người thầy Lâm Tiêu Dương tìm cho tôi người nào cũng giỏi giang, tôi học được chút lông bông thôi cũng đã đủ dùng. Tôi tìm một công việc bán hàng, không nhìn bằng cấp, chỉ nhìn năng lực.
Chúc Dịch và Lâm Tiêu Nhã thường xuyên trò chuyện với tôi, qua lời kể của họ, tôi biết được rất nhiều chuyện mà Lâm Tiêu Dương không bao giờ nhắc với tôi.
Anh đã từ chối mọi sự sắp xếp xem mắt, anh đã cãi nhau một trận to với bố Lâm rồi dọn ra khỏi biệt thự cũ, rất nhiều thứ anh không mang theo, nhưng mười mấy chậu hoa lan tôi làm thì được đóng gói cẩn thận gửi đến nhà mới.
Vào ngày sinh nhật của tôi, Lâm Tiêu Dương đột nhiên xuất hiện, ở bên tôi chơi suốt cả một ngày, đêm đó lại ngồi chuyến bay muộn vội vã quay về. Lâm Tiêu Nhã kể với tôi rằng, để gom được một ngày nghỉ bù đó, Lâm Tiêu Dương đã phải trực đêm liên tục mấy ngày.
Anh luôn theo dõi vòng bạn bè của tôi, ở mỗi cột mốc tiến bộ của tôi, Lâm Tiêu Dương đều đặt một cái bánh kem để chúc mừng. Anh đã từng nhiều lần đến thành phố nơi tôi ở, có lúc sẽ gặp tôi một lần, có lúc chỉ dừng lại ngắn ngủi mà không hề cho tôi biết.
Anh thậm chí đã từng lung lay đức tin của một bác sĩ, nếu nhà họ Lâm bằng lòng chấp nhận tôi, thì anh có thể tiếp quản công ty, thực hiện kỳ vọng bấy lâu nay của bố Lâm.
Công ty tôi làm việc đang gặp vận may của ngành, quy mô mở rộng hơn rất nhiều, các cơ hội tiếp cận cũng nhiều hơn. Nhanh chóng chúng tôi đã kết nối được với các kênh hợp tác mới, nếu có thể giành được đơn hàng này thì mới thực sự coi là đứng vững trong đội ngũ.
Vì vậy tôi thậm chí đã ở lỳ tại công ty, thức thâu đêm suốt sáng để làm phương án và lên kế hoạch. Khách hàng là công ty con của nhà họ Lâm, tôi rất sợ vì một số lý do cá nhân mà ảnh hưởng đến việc đấu thầu, nên đã đề nghị với sếp là phương án để tôi làm, còn việc đối ứng thì để người khác phụ trách.
Sếp không đồng ý, ông ấy nói ai trồng cây người nấy hái quả, không lý nào lại nhường thứ đáng lẽ thuộc về mình cho người khác, huống hồ bản thân ông ấy cũng không chắc chắn, trong số các đối thủ cạnh tranh có đầy rẫy những công ty thâm niên hơn chúng tôi, lần đầu tiếp xúc với dự án cấp bậc thế này cứ coi như là luyện tay nghề đi.
Tôi không ngờ bố Lâm lại đích thân đến công ty con để tham gia cuộc họp. Ông không chào hỏi tôi, trong hoàn cảnh như vậy, tôi cũng giả vờ như không quen biết ông.
Trải qua hơn hai năm rèn luyện, vốn dĩ tôi không hề run, nhưng bố Lâm ngồi ở vị trí chủ tọa, áp lực lớn đến mức lòng bàn tay tôi đầy mồ hôi, ngoài mặt cố tỏ ra bình tĩnh trình bày xong toàn bộ phương án.
Kết quả có thể dự đoán được, dù chúng tôi đã đưa ra phương án hoàn thiện nhất, cũng đã thể hiện thành ý lớn nhất, nhưng vẫn không thể thắng nổi đội ngũ đứng đầu ngành.
Nhưng vài ngày sau người phụ trách đối ứng lại chúc mừng chúng tôi, họ quyết định áp dụng mô hình hai nhà cung cấp, công ty lâu đời chiếm 65%, chúng tôi chiếm 35%.
Ngày đi ký hợp đồng, tôi lại gặp bố Lâm, lần này không có người ngoài, ông bước tới vỗ vai tôi, lần đầu tiên nhìn tôi với ánh mắt có chút tán thưởng: "Cháu nỗ lực hơn bác tưởng đấy, có thời gian thì về thăm nhà đi."
Dịp cuối năm sắp đến, tôi quay lại thành phố Dương, lúc ra khỏi ga thì trận tuyết đầu mùa rơi xuống, Lâm Tiêu Dương che ô đứng bên lề đường đợi tôi.
Khi anh lái xe, tôi để ý thấy cái móc khóa hoa lan trên chìa khóa, nó đã hơi phai màu, các góc cạnh cũng mòn đi nhiều.
Ba năm sau khi rời xa Lâm Tiêu Dương, cuối cùng tôi cũng ngồi vào vị trí nhân viên bán hàng xuất sắc nhất.
Sau khi ký được một đơn hàng lớn cho sếp, ông ấy hào phóng thưởng cho tôi một khoản tiền thưởng, cộng thêm năm ngày nghỉ phép.
Tôi đăng ký một chuyến du lịch ngoài trời, đi theo trưởng đoàn leo núi. Khoảnh khắc đứng trên đỉnh núi nhìn xuống vạn vật, trong lòng tôi chỉ có một ý nghĩ, cảnh đẹp thế này, nên cùng xem với Lâm Tiêu Dương.
Sau khi kỳ nghỉ kết thúc, tôi dự định xin nghỉ việc để quay về tìm Lâm Tiêu Dương.
Ai ngờ đơn xin nghỉ việc còn chưa nộp thì đã nhận được thông báo điều chuyển của sếp, ông ấy định đến thành phố Dương mở chi nhánh, cử tôi đến đó trấn giữ.
Tôi vốn đã thích công việc này, giờ lại nhất cử lưỡng tiện, đương nhiên là vui vẻ đồng ý.
Tôi không nói cho Lâm Tiêu Dương biết tin mình quay về, ngày hôm đó tôi mua một hộp thuốc, để không bị phát hiện, tôi đặc biệt nhờ đồng nghiệp dùng thông tin cá nhân của cô ấy để đăng ký số khám bệnh vào khung giờ sắp tan làm của Lâm Tiêu Dương.
Lúc tôi bước vào, anh đang cúi đầu viết gì đó, tôi đặt hộp thuốc trong tay lên bàn rồi đẩy về phía anh.
"Từ chối các trình dược viên tiếp thị thuốc, phiền cô đi ra cho..."
Lâm Tiêu Dương nói còn chưa dứt câu, ngẩng đầu lên thì bốn mắt nhìn nhau.
Anh thu hộp thuốc đó vào trong ngăn kéo, thản nhiên chấp nhận sự "hối lộ" này.
Tôi đợi anh ở ngoài, Lâm Tiêu Dương khám xong bệnh nhân cuối cùng rồi thu dọn đồ đạc đi ra.
"Nếu bây giờ em đáp lại lời tỏ tình ba năm trước của anh, liệu có quá muộn không?"
Anh ôm tôi vào lòng, nói rằng cuối cùng anh cũng đã toại nguyện.
Tôi hỏi Lâm Tiêu Dương, tại sao mọi người gọi em là Mộng Chân, chỉ mình anh gọi em là Chân Chân.
Anh lôi điện thoại ra, mở một tấm ảnh, đó là bức thư tay tôi gửi cho anh, trong đó có một câu: "Anh là giấc mộng đẹp nhất mà em từng mơ thấy."
"Chân Chân, anh không phải là một giấc mơ của em, anh chân thực tồn tại bên cạnh em."
Cũng coi như là tỉnh mộng giữa ban ngày, mỹ mộng đã thành thật.
_________________________
Từ cổ chí kim, tên của nữ nhi thường là Văn Quân, Thiền Quyên, Phi Yến, Ngọc Hoàn, không thanh nhã thì cũng là triền miên, linh động hay kiều diễm.
Duy chỉ có ta, duy nhất ta, chỉ có mình ta — ta họ Hảo, tên Độc.
Ta tên là — Hảo Độc.
Về cái tên này, giải thích của cha ta là — Quân tử thận kỳ độc giả (Người quân tử nên thận trọng khi ở một mình).
Còn việc họ Hảo, thì đó là sự trùng hợp.
Trong lòng ta ngàn vạn lần cự tuyệt cái tên này.
Họ Hảo chúng ta vốn là danh gia vọng tộc, có thể truy ngược về tiền tiền tiền tiền triều.
Triều đại thay đổi như dòng nước chảy, chỉ có họ Hảo là vững như bàn thạch.
Thế nhưng chẳng có gì là vĩnh cửu, trăng tròn rồi lại khuyết, cổ thụ sống đến năm tháng nhất định cũng sẽ khô héo.
Vạn vật đầy quá sẽ tràn, đó là đạo trời.
Họ Hảo rốt cuộc cũng bị thiên đạo trừng phạt.
Từ đời ông cố ta, con cháu đã không còn hưng vượng, nhân đinh thưa thớt.
Đến đời ta, cha ta chỉ có mình ta là con gái độc nhất.
Vốn dĩ ta có năm người anh họ, hai người c/h/ế/t yểu, một người mắc bệnh tâm thần, thần trí hỗn loạn, lúc phát điên thì lục thân bất nhận, gặp ai đ/á/n/h nấy.
Hai người còn lại, vì tính tình quá cương trực nên không thể lăn lộn trong triều đình, bị điều đi làm quan ở những nơi "chim không thèm ị".
Người có mắt đều nhìn ra được, họ Hảo chúng ta lụi bại rồi.
Vào một buổi chiều mùa hè oi ả và vô vị, Trần Cảnh Ấp xông vào cuộc đời ta.
Chưa thấy người, chỉ thấy tiếng bước chân vội vã đến rồi lại đi.
Không có băng để giải nhiệt, ta nằm dài trong thủy tạ, đọc cuốn "Băng Đảo du ký", huyễn tưởng mình đang ở giữa một vùng băng thiên tuyết địa, nhưng thực tế vẫn nóng muốn c/h/ế/t.
Ta nghe Mạt Châu nói, Nghị Vương đến bái phỏng cha ta.
Cha ta chỉ treo một cái tước hiệu hư danh, không có chức vụ thực tế.
Lúc trẻ, ông và Vương Tế vốn không thuận hòa.
Hiện giờ Vương Tế là quan chính nhị phẩm, nơi nơi chèn ép ông.
Cha ta lười để tâm, dứt khoát ở nhà hưởng nhàn, suốt ngày dạy ta đọc sách.
Nhà chúng ta, tóm lại từ năm ta mười tuổi khi cha bắt đầu dưỡng già, chưa từng có vị quan nào từ ngũ phẩm trở lên ghé thăm.
Phản ứng đầu tiên của ta là: Chẳng lẽ anh họ ta ở địa phương đã đắc tội với quan viên phe Nghị Vương?
Kết quả là ta nghĩ nhiều rồi.
Nghị Vương bị phái đi Chỉ Nam làm việc, cha ta lúc trẻ từng làm quan phụ mẫu ở đó, Nghị Vương đến để thỉnh giáo kinh nghiệm của cha ta.
Cha ta đàm luận với Nghị Vương rất vui vẻ, cho đến ngày hôm sau, trong miệng vẫn không ngừng khen ngợi Nghị Vương.
Cuối cùng lại khẽ thở dài: "Chao ôi, Nghị Vương... nếu là Thái tử thì tốt biết mấy..."
Ta hiểu ý ngầm của cha.
Thái tử vừa nhát vừa bao cỏ, nhưng Hoàng đế lại thiên vị lập hắn làm người kế vị.
Còn Nghị Vương — nhìn cha ta khen không dứt lời, chắc hẳn là người tài.
Tốt hay không, liên quan gì đến ta.
Ta vẫn đến thư quán phía nam thành như thường lệ.
Ta đội mũ có mành che, vừa bước vào cửa đã thấy một nam nhân vận cẩm bào trắng, dáng người cao ráo đang lật giở trước một chồng sách, chưởng quầy của thư quán đứng bên cạnh tiếp đón.
Hắn ngẩng đầu, cũng nhìn thấy ta, đặt cuốn sách xuống, đôi mắt khẽ sáng lên: "Cô nương, cô đến rồi."
Ta gật đầu.
Hắn cầm lấy cuốn sách trên cùng, hơi hoảng loạn bóp chặt gáy sách, cẩn thận đưa qua: "Cô nương, cuốn sách lần trước cô nói, ta tìm thấy rồi."
"Huynh tìm thấy rồi sao?"
Cuốn sách ta muốn là do cha ta chép lại cho ta, ông thích đọc, ta cũng thích đọc.
Đáng tiếc ta mới xem được vài trang, thời gian trước Mạt Châu trượt chân làm đổ cả chậu nước lên sách, chữ nghĩa thành một đống mực đen xì.
Cha ta lười viết lại, không chịu chép cho ta nữa, ta đành phải ra ngoài tìm.
Chỉ là sách này hiếm có, mãi vẫn chưa thấy.
Ta nhận lấy cuốn sách, quả nhiên là cuốn ta cần, toàn văn là chữ tiểu khải chỉnh tề, còn mới nguyên, mùi mực vẫn còn nồng, chưa thành hương mực.
Cuốn sách này chắc hẳn mới in không lâu, nếu không sao lại "nồng" thế này.
Ta không nhịn được mà nhìn người trước mặt vài cái.
Ta không biết tên họ của hắn, hắn cũng không biết ta.
Chúng tôi chỉ tình cờ gặp nhau ở thư quán, vô tình tìm cùng một cuốn sách, đàm luận vài lần về lịch sử thơ văn.
Quân tử chi giao, tâm chiếu bất tuyên, chưa từng trao đổi danh tính.
Ta nhìn thấy rồi, khi hắn nhìn ta, trong mắt có những tia sáng lấp lánh.
Ta đoán trong lòng hắn có lẽ nghĩ ta tên là "Lan Lan", "Nhã Nhã", hoặc kém nhất là "Thư Thư", "Thi Thi".
Nếu hắn biết đại danh của ta thực chất là "Hảo Độc" (Rất Độc), nói không chừng ánh sáng trong mắt sẽ tắt ngúm ngay lập tức.
Ta dự định sau này không đến nữa.
Ta trả tiền xong định đi, lần này hắn lại không biết điều mà gọi ta lại.
Hắn hỏi, dáng vẻ thẹn thùng: "Cô nương, thứ lỗi cho tại hạ mạo muội, có thể cho biết danh tính được không? Nếu thấy phiền, chỉ cần nói phủ thượng ở đâu cũng được. Tại hạ —"
Ta vừa nghe cái thằng rùa con này định tự báo gia môn, dọa bà đây vội vàng ngắt lời: "Cần gì phải biết nhau, có duyên ắt sẽ gặp lại."
Ta như thỏ chạy biến mất.
Ông trời cứ thích đối nghịch với ta, thời tiết tháng Sáu quỷ dị, mưa như trút nước rào rào đổ xuống.
Cuốn sách ta vừa cầm chưa ấm tay, chẳng lẽ lại phải hy sinh thế này sao?
Ông trời ơi, ông thật "hảo độc" (thâm độc)!
Ta đứng ở góc phố quay lưng đi, nhét cuốn sách vào trong lớp áo lót, đưa mắt nhìn quanh xem có chỗ nào bán ô không.
Tiểu thương trên phố đều vội vã thu dọn sạp hàng tránh mưa, ta không còn cách nào khác đành vào một tửu lâu gần đó trú tạm.
Đây là lần thứ hai Trần Cảnh Ấp xuất hiện trong cuộc đời ta, và là lần đầu tiên ta nhìn thấy Trần Cảnh Ấp.
Hắn bước xuống từ chiếc xe ngựa hoa lệ, cẩm y ngọc bội, bên cạnh nhanh chóng có những tiến sĩ mới đăng khoa năm ngoái vây quanh.
Họ cùng nhau cười nói phong lưu, đi lên nhã gian trên lầu.
Ta nhìn thấy hắn, nhưng hắn không nhìn thấy ta.
Ta về đến nhà, Mạt Châu lầm bầm tiến lên thay y phục.
Ta rút cuốn sách ra, vẫn bị ướt một chút.
Lật ra xem, vài trang đầu và cuối chữ đã hơi nhòe.
Ta tranh thủ lúc còn nhận ra được, vội vàng chép lại một bản, chỉ có hai dòng chữ trên trang bìa bị nhòe quá nặng, thực sự không nhận ra nổi.
Nghĩ lại thì đã viết ở trang bìa, chắc chẳng qua là mấy dòng ghi chú về lần in ấn mà thôi.
Ta tên Hảo Độc, quả thực rất cô độc, bạn bè khuê mật cũng chỉ có một mống duy nhất là Trác Dục Tú.
Nhìn tên người ta mà xem, rồi nhìn tên mình mà xem.
Sầu. Đời. Vcl. (Tang. Nhật. Thảo.)
Lúc tuyết rơi lả tả, cô ấy mời ta đến nhà thưởng tuyết.
Ta khoác áo choàng lông vũ, cô ấy kể bát quái cho ta nghe.
Cô ấy nói Vương Tế muốn kết thông gia với nhà Lâm Thượng thư, nhưng con trai hắn không đồng ý.
"Nghe nói lúc đầu khăng khăng không chịu, sau đó mượn cơ hội đi thắp hương — nói là thắp hương chắc cậu hiểu mà đúng không? Đúng, lúc đi thắp hương, hắn gặp Lâm Vãn Hương, không hiểu sao lại đồng ý. Tớ nói cái này cũng trùng hợp quá rồi, bảo Lâm Vãn Hương không làm gì thì tớ không tin."
Dục Tú ghé sát tai ta nói nhỏ: "Cậu không quan tâm mấy chuyện này, dù sao cả kinh thành, các tiểu thư khuê các đều biết Lâm Vãn Hương thích Vương Tịch."
Dục Tú từ nhỏ đã đính hôn với tiểu công tử phủ Đỗ tướng quân, cô ấy nhìn chằm chằm ta: "Đô Đô, nếu cậu muốn gả chồng, xin hãy cân nhắc anh trai tớ nhé!"
Ta nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ, chạm đất liền hóa thành nước bẩn, chậm rãi nói: "Tớ chắc là sẽ gả đi nơi khác, sẽ không ở lại kinh thành."