Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 4, 2026

Ký Ức Đáng Sợ: Bộ Đồ Người Giấy

Hình ảnh
Vui lòng bấm vào nút bên dưới để mở khóa toàn bộ truyện! (Nút mở khoá chỉ xuất hiện 1 lần duy nhất) MỞ KHÓA NỘI DUNG Từ khi tôi còn nhỏ, ông nội luôn bắt tôi phải mặc một bộ đồ kỳ quặc: áo xanh, quần đỏ. Đám trẻ trong làng thường xuyên chỉ trỏ, cười nhạo tôi, chúng bảo tôi trông chẳng khác gì một cái "hình nhân giấy" thường dùng trong đám tang. Tôi đã nhiều lần khóc lóc đòi cởi ra, nhưng ông tôi chưa bao giờ đồng ý. Mỗi lần thấy tôi định thay đồ, ông lại gầm lên đầy giận dữ: "Đa Phúc, cơ thể cháu yếu ớt, vía lại nhẹ, rất dễ bị những thứ không sạch sẽ đeo bám. Phải mặc bộ đồ này thì 'chúng' mới không nhìn thấy cháu được!" Tôi phụng phịu cãi lại: "Ông cứ bảo cháu yếu, nhưng bao năm qua cháu có ốm đau gì đâu? Cháu không muốn làm trò cười cho thiên hạ nữa!" Thực sự, từ lúc biết nhận thức đến giờ, tôi chỉ có đúng bộ đồ này để mặc. Nhìn con cái nhà người ta Tết nhất được diện áo mới, tôi chỉ biết đứng từ xa mà thèm thu...

Con cưng của quỷ

Hình ảnh
Vui lòng bấm vào nút bên dưới để mở khóa toàn bộ truyện! (Nút mở khoá chỉ xuất hiện 1 lần duy nhất) MỞ KHÓA NỘI DUNG Tôi sinh ra đã có đôi mắt âm dương. Bà Hồng trong làng nói rằng, tôi là mầm mống mang lại tai ương cho tất cả mọi người. Chính tay cha tôi đã đóng đinh tôi vào quan tài, đem hiến tế cho những thực thể đáng sợ trong rừng quỷ. Thế nhưng, chẳng ai ngờ được, tôi lại trở thành "con cưng" của những linh hồn nơi đó. Quỷ Tân Nương trở thành dì của tôi, bà ngồi trên chiếc kiệu hoa do những người giấy khiêng, cùng tôi rong chơi khắp núi rừng. Thư sinh khóc cười coi tôi như con gái ruột, truyền dạy cho tôi mọi pháp trận và bùa chú bí truyền. Đứa trẻ sinh ra từ cõi âm nhận tôi làm chị, nó sẵn sàng ra tay với bất kỳ kẻ nào dám bắt nạt tôi, lấy đi thứ quý giá nhất của chúng để làm quà tặng tôi chơi đùa. 1 Cậu em trai hai tuổi của tôi lỡ tay làm vỡ một chiếc bát. Cha tôi cúi xuống nhặt những mảnh sành, bất chợt ông lảo đảo rồi ngã sầm xuống...