[Chương 1]: Ánh Trăng Sáng Báo Thù

Vui lòng bấm vào nút bên dưới để mở khóa toàn bộ truyện! (Nút mở khoá chỉ xuất hiện 1 lần duy nhất)
MỞ KHÓA NỘI DUNG

Ngày ra tù, có hai người đàn ông đến đón cô.

Một người là vị hôn phu của cô, kẻ đã làm chứng gian trước tòa, khiến tội danh của Giang La trở thành sự thật.

Một người là thanh mai trúc mã từng hứa sẽ bảo vệ cô cả đời, nhưng sau khi trở thành luật sư, lần đầu tiên bước vào tòa án lại là để định tội Giang La.

Hai người đứng cạnh nhau, nhìn bóng dáng gầy gò của Giang La, biểu cảm đầy phức tạp.

“Giang La, mọi chuyện đã qua rồi, cô cũng đã trả giá rồi…”

Tôi nhếch môi cười, nụ cười đầy châm biếm.

Họn họ không biết, Giang La đã c/h/ế/t rồi.

C/h/ế/t vào hai ngày trước khi ra tù, đã dâng hiến linh hồn cho tôi, cái giá phải trả là để tôi thay cô ấy báo thù.

Tôi là Ma Linh xuyên qua muôn vàn thế giới, kẻ cực kỳ yêu thích linh hồn của những kẻ ác.

Thế nên tôi, chỉ làm việc ác, chẳng hành việc thiện.

“Giang La, em gầy đi rồi.”

Cố Vân tựa người trước mũi chiếc Maybach, ngẩng đầu thản nhiên nhìn tôi.

Năm năm không gặp, hắn trong ký ức của Giang La vẫn chẳng hề thay đổi.

Vị quý công tử lừng lẫy thành phố A, thiên chi kiêu tử mà vô số người hiện nay đang đổ xô vào nịnh bợ.

Dường như chẳng ai nhớ nổi, nhà họ Cố từng phá sản, ông cụ nhà họ Giang vì nể tình xưa nên không hủy bỏ hôn ước, hắn dựa vào thế lực nhà họ Giang để Đông sơn tái khởi, nhưng lại đích thân tống người thừa kế nhà họ Giang vào ngục tối.

Cha mẹ Giang La đã m/ấ/t trong một vụ tai nạn xe hơi từ nhiều năm trước, cô vốn là niềm tự hào duy nhất của nhà họ Giang.

Sau khi vào tù, ông cụ Giang phát bệnh tim, qua đời ngay năm đó.

Nhà họ Giang cũng từ đó biến m/ấ/t khỏi thành phố A.

Bên cạnh, gã thanh mai trúc mã Lục Thanh Thần run rẩy khóe môi, trong mắt như lướt qua một tia xót xa, hắn giơ tay định nắm lấy cổ tay tôi: “A La, sao em lại gầy rộc đi thế này?”

Tôi hất cằm, né tránh sự đụng chạm của hắn, đưa mắt nhìn ra xa, chỉ nói một câu: “Hạ Hữu Nhàn đâu? Tôi ngồi tù thay cô ta năm năm, ngày đại hỷ tôi ra tù thế này, sao cô ta không đến?”

Hạ Hữu Nhàn là vị hôn thê hiện tại của Cố Vân, năm năm trước cô ta lái xe đâm người, chính Cố Vân đã đẩy trách nhiệm lên đầu Giang La.

Giờ đây, Hạ Hữu Nhàn đã là đại minh tinh, ảnh hậu nổi danh khắp cả nước.

Đồng tử Cố Vân co rụt lại: “Giang La, đừng nói những lời như vậy nữa. Em đã ngồi tù rồi, chuyện quá khứ, cứ để nó trôi qua đi.”

Hắn luôn nghĩ rằng Giang La yêu hắn đến c/h/ế/t đi sống lại, giống như năm đó khi Giang La bị lừa đi ngồi tù, cho đến trước khi ra tòa vẫn chưa từng nghĩ mình bị chính tay Cố Vân hãm hại.

Giây phút nhìn thấy Cố Vân đứng trên bục nhân chứng, không ai biết lúc đó Giang La tuyệt vọng đến nhường nào.

Cô dù có không thừa nhận, Cố Vân cũng đã sớm tráo đổi hết mọi chứng cứ, cô không cách nào thoát tội.

“Trôi qua?”

Tôi nhìn hắn, đôi lông mày nhướn lên đầy lả lơi, ra vẻ không thể tin nổi: “Tôi chẳng qua cũng chỉ ngồi tù năm năm thôi mà, cô ta là bảo bối tâm can của anh đúng không?”

Tôi thấy chuyện này thú vị quá đỗi.

Linh hồn của bọn họ tôi vô cùng yêu thích, nhưng khi còn gắn trên thể xác lại bẩn thỉu thối tha đến thế, ngay cả việc lại gần tôi cũng thấy khó chịu, chỉ có thể đợi chúng c/h/ế/t đi, mới có thể nuốt chửng toàn bộ linh hồn này.

Thế là tôi bèn nói: “À, loại súc sinh vong ơn bội nghĩa thì thường như vậy mà, đúng là súc sinh, cứ thích tụ tập bầy đàn, giống như các người vậy, đúng không?”

Dứt lời, mặt tôi lạnh tanh, phớt lờ khuôn mặt trắng bệch của Lục Thanh Thần và vẻ mặt u ám của Cố Vân, chuẩn bị rời đi.

Đã nhận lấy một linh hồn, tôi không thể chỉ đơn giản là báo thù cho Giang La, linh hồn của cô ấy chưa đủ làm tôi thỏa mãn, tôi muốn ăn thêm vài cái nữa.

Thấy tôi định đi, Lục Thanh Thần là người đuổi theo trước nhất, có chút luống cuống: “A La, em định đi đâu?”

Nhà họ Giang đã lụi bại, toàn bộ tài sản đều nằm trong tay Cố Vân, Giang La không còn một xu dính túi, lại vừa ra tù, cơ bản là chẳng còn đường để đi.

“Anh nên cút xa tôi ra một chút.” Tôi cau mày, không thèm che giấu sự chán ghét trong mắt: “Anh thối quá.”

Rõ ràng là món mồi ngon như vậy, thế mà cứ khoác lên lớp da người là lại thối không chịu nổi, tôi đang nhẫn nhịn ác ý muốn vặn gãy cổ Lục Thanh Thần.

Để thưởng thức bữa tiệc mỹ vị cuối cùng, nhẫn nại là điều cần thiết.

Sắc mặt Lục Thanh Thần trắng bệch, lùi lại hai bước, dường như không thể tin nổi: “A La, em hận anh đến mức này sao? Năm đó anh cũng bị Cố Vân che mắt, anh không biết… Anh không thể phản bội lời thề khi anh theo học ngành luật được!”

Trước chứng cứ, mọi lời giải thích đều trở nên nhợt nhạt.

Lục Thanh Thần, chỉ tin vào chứng cứ.

Tôi chỉ thấy nực cười: “Anh căn bản chưa từng tin tôi, uổng công chúng ta lớn lên bên nhau từ nhỏ, anh đến một lời giải thích của tôi cũng không thèm nghe, nhưng mà, đều không quan trọng nữa, qua cả rồi.”

Câu nói này của tôi lại khiến lòng Lục Thanh Thần dâng lên một luồng khí lạnh.

Hắn ngây người nhìn cô gái trước mặt, gầy yếu đến mức như một cơn gió cũng có thể thổi tan bộ xương ấy, không khó để tưởng tượng năm năm qua cô đã sống đau khổ thế nào.

Vì không dám đối mặt với Giang La, hắn thậm chí chưa từng đi thăm cô lấy một lần.

Tôi nhíu mày, xua xua đi mùi hôi thối trong cánh mũi: “Đừng có đi theo tôi, anh thực sự thối lắm.”

Cái loại mùi thối không ra thối này là đáng ghét nhất, thà cứ như Cố Vân thối đến tận cùng còn hơn.

Lục Thanh Thần bị đâm chọc đến mức run rẩy cả người, hắn càng đau khổ, trong lòng tôi lại càng dâng lên một niềm vui sướng.

À, linh hồn của Giang La tôi vẫn chưa nuốt chửng, ý chí của cô ấy vẫn còn tồn tại ở đây.

Nhìn thấy Lục Thanh Thần đau khổ, cô ấy liền thấy hả dạ.

Cô bé này cuối cùng cũng đã biết bộc lộ một chút tính ác rồi.

Phản ứng của tôi nằm ngoài dự liệu của Cố Vân, hắn thấy tôi đến cả Lục Thanh Thần cũng chẳng buồn đoái hoài, cứ thế thẳng bước rời đi, bèn định thể hiện vẻ bá đạo của mình, nhấn ga vọt lên, chắn ngang xe trước mặt tôi.

“Lên xe!” Đáy mắt hắn hiện rõ vẻ giận dữ: “Đừng để tôi phải nói lần thứ hai, Giang La.”

Tôi bước đến đứng định vị trước mũi xe, nhướng mày, nghiêng đầu, nhìn hắn đầy khinh bỉ: “Cố Vân, anh có bản lĩnh thì đâm tới đây.”

Hắn sững sờ, đáy mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

Thấy hắn không dám động đậy, tôi đi đến bên cửa sổ ghế lái, giáng một bạt tai thật mạnh vào mặt Cố Vân: “Đâm tới đây đi chứ, đồ hèn nhát!”

Cố Vân ngây người luôn rồi…

Cố Vân hoàn toàn ngẩn người, hắn không thể tin được, sau khi ra tù tôi lại trở nên cực đoan đến thế.

Đến cả Lục Thanh Thần cũng kinh hãi đến ngây dại.

Tất nhiên tôi cũng không bỏ sót hắn, lúc đi ngang qua Lục Thanh Thần, tôi tiện tay tặng thêm một cái tát “chát” một tiếng. Mưa lộ quân tâm, chỉ còn thiếu mỗi Hạ Hữu Nhàn nữa thôi là ba người bọn họ sẽ được “ngay hàng thẳng lối”.

Có lẽ vì hành vi điên rồ của tôi mà Cố Vân và Lục Thanh Thần không dám tiếp cận tôi nữa, chỉ có thể bí mật cử người đi theo.

Tôi đi đến một ngân hàng.

Tôi vốn chẳng có ý định che giấu.

Năm đó ông nội Giang cũng đã để lại đường lui cho Giang La, dưới tên cô tại một ngân hàng ở quốc gia trung lập còn có vài trăm triệu tiền mặt, đây là vùng đệm lớn nhất mà ông cụ Giang để lại cho cô.

Thật đáng tiếc cho người già đã tính toán hết mọi đường lui cho cháu gái mình.

Lấy được tiền, tôi liền đặt một phòng Tổng thống tại khách sạn lớn nhất thành phố A.

Tôi là Ma Linh, chưa bao giờ để bản thân phải chịu thiệt thòi.

Ngâm mình trong bồn tắm, tận hưởng sự thoải mái của thế giới loài người, tôi cầm điện thoại, lướt xem thông tin trên mạng.

Trailer phim mới của Hạ Hữu Nhàn đang chễm chệ trên top 1 tìm kiếm nóng.

【Aaaa Nhàn Nhàn đẹp nhất, Nhàn Nhàn là đệ nhất mỹ nhân thiên hạ!!】

【Trời ơi, Nhàn Nhàn đúng là quá xinh đẹp, ảnh hậu 29 tuổi, lại còn là vị hôn thê của Thái tử gia thành phố A, đây là khuôn mẫu người chiến thắng cuộc đời gì thế này?】

【Huhu hạnh phúc quá, nghe nói năm sau họ sẽ tổ chức hôn lễ, vừa vặn đúng sinh nhật ba mươi tuổi của Nhàn Nhàn, lãng mạn quá đi mất, thanh mai trúc mã, đây chính là tình yêu trong tiểu thuyết!】

【… Chậc, coi một thằng đàn ông tồi ăn bám như báu vật, chuyện vị hôn phu của cô ta phất lên nhờ lừa lọc nhà họ Giang bộ không ai nhớ nữa hả?】

【Cái đứa trong bình luận kia không sợ bị khóa acc luôn à? Đến cả Thái tử gia mà cũng dám nghi ngờ, gan to tày trời thật!】

Mắt tôi lóe lên tia sáng đầy hứng thú, Cố Vân trên internet có thể coi là một tay che trời, vậy mà vẫn có người dám phát ngôn như vậy.

Tôi lướt lại lần nữa, quả nhiên, bình luận biến mất rất nhanh, nhưng tài khoản thì không sao.

Xem lời lẽ, có lẽ là người biết chuyện năm đó.

Tôi thu lại sự hiếu kỳ trong lòng, nhìn thấy những lời tâng bốc hoa mỹ dành cho Hạ Hữu Nhàn phía dưới, nhanh chóng nảy ra một ý định.

Muốn kẻ ác trở nên đau khổ tuyệt vọng, thì đương nhiên phải cắm một cái gai ngay trước mắt cô ta, cô ta mới thấy hoảng loạn và sợ hãi.

Tôi bảo người của khách sạn mua cho mình rất nhiều mỹ phẩm cao cấp để ngụy trang, suốt một tháng trời gần như không bước chân ra khỏi khách sạn.

Tôi có tiền, khách sạn đương nhiên sẵn lòng cung phụng một vị thần tài như tôi.

Dù Cố Vân có giàu nứt đố đổ vách đi chăng nữa, cũng không thể thông qua khách sạn để thám thính quyền riêng tư của một vị khách phòng Tổng thống, hắn dường như không ngờ rằng, năm đó ông cụ Giang còn để lại nhiều tiền cho cháu gái mình đến vậy.

Tôi làm thẻ mới, không một ai biết dấu vết của tôi.

Gần một tháng nay, tôi dùng năng lượng để thay đổi cơ thể mình, ngày hôm đó khi mặc áo choàng tắm ra mở cửa, cô phục vụ suýt chút nữa đã làm vỡ chiếc khay trên tay.

Tôi nhìn thấy sự kinh ngạc và chấn động thoáng qua trong đồng tử của cô ấy.

Một tháng trước, tôi gầy như một bộ xương khô, ngũ quan lõm sâu.

Một tháng sau, tôi khôi phục lại dáng vẻ vốn có của Giang La, cô ấy vốn đã rất đẹp, từng có danh tiếng tuyệt sắc nhất thành phố A, tôi lại là Ma Linh, nên càng mang thêm một chút khí vận thần bí mà con người không thể có được.

Cô phục vụ nhìn tôi, dù đã qua đào tạo chuyên nghiệp nhưng cũng bắt đầu nói lắp bắp.

“Cà… cà phê của quý khách đây ạ.”

Tôi khẽ cười một tiếng: “Để đó đi.”

Giọng nói như được phủ một lớp dây cung, mang theo một cảm giác tê dại khiến người ta phải rùng mình.

Trước khi cô phục vụ bước ra ngoài, ánh mắt cô ấy vẫn không nỡ rời khỏi người Giang La.

Cô ấy đóng cửa lại, đầu óc có chút mụ mị.

Vị khách này lại xinh đẹp đến kinh ngạc như vậy, rõ ràng tháng này cô ấy vẫn luôn ở trong khách sạn mà!!

Nói cũng lạ, cô ấy dường như đã quên mất, một tháng trước, khi Giang La bước vào khách sạn này, rốt cuộc là có hình tượng thảm hại như thế nào.

Trong phòng, tôi gọi điện thoại cho một đạo diễn nổi tiếng.

Chỉ cần nhìn mặt, tôi có thể biết được cuộc đời của người đó.

Trong tay ông ta có một bộ phim sắp khởi quay mang tên 【Trường Lan Truyện】, là một bộ tiểu thuyết đại nữ chủ, cũng là tác phẩm lớn đầu tiên mà Hạ Hữu Nhàn đầy tham vọng bước chân vào giới truyền hình.

Cố Vân đầu tư, Hạ Hữu Nhàn đóng chính, đạo diễn từng đoạt giải thưởng tầm cỡ thế giới, quyền lực rất lớn, bối cảnh cũng không thấp, ngay cả Hạ Hữu Nhàn cũng phải cung kính với ông ta.

Tôi gọi điện, vào thẳng vấn đề: “Tôi muốn vai nữ thứ Lê Thanh Tùy trong Trường Lan Truyện.”

Giọng nói này khiến đại đạo diễn Biện Kỷ An ngẩn người, sau khi nghe rõ nội dung, lập tức cười lạnh: “Cô là ngôi sao nhỏ từ đâu tới mà khẩu khí lớn vậy? Ở chỗ tôi, cho dù cô là ảnh hậu thì cũng phải ngoan ngoãn đến thử vai cho tôi.”

Ồ?

Hạ Hữu Nhàn không phải đi cửa sau sao?

Tôi thong dong nói: “Ông có một đứa con trai, mười tuổi, nuôi ở nước ngoài, tôi thậm chí biết rõ nó đang đi học ở đâu, ông có cần tôi nói cho vợ ông biết không?”

Đứa trẻ này, đương nhiên không phải của ông ta và vợ.

Ông ta phất lên nhờ nhà vợ, bối cảnh của vợ ông ta vô cùng hùng hậu, đến cả Cố Vân cũng không dám đắc tội, chuyện này mà bị lộ ra, Biện Kỷ An có thể biến m/ấ/t vật lý khỏi thế giới này luôn.

Biện Kỷ An im lặng hồi lâu.

Tôi nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của ông ta ở đầu dây bên kia, đó là biểu hiện của một sự phẫn nộ tột cùng.

Một phút sau, Biện Kỷ An khàn giọng nói: “Cô ít nhất phải đẹp, vai diễn này, hào quang phải lấn át được Hạ Hữu Nhàn.”

Ông ta cố tình nâng cao yêu cầu, trong giới giải trí, có mấy người mạnh hơn được Hạ Hữu Nhàn.

“Tuần sau, đến địa chỉ tôi đưa cho cô, ký hợp đồng.”

Tôi khẽ cười: “Biện Kỷ An, đừng có giở trò với tôi, chưa nói đến việc ông không đụng được vào tôi, nếu tôi có chuyện gì, thư điện tử với đầy đủ chứng cứ sẽ tự động gửi đến điện thoại vợ ông.”

Tôi đương nhiên là hù dọa ông ta, vì ông ta căn bản không có bản lĩnh để đối phó với một Ma Linh.

Biện Kỷ An nghiến răng, ném lại một địa chỉ rồi hằn học cúp máy.

Tôi rũ mắt, cầm tách cà phê lên nhấp một ngụm, nheo mắt đầy thỏa mãn.

Loài người quả thực rất biết hưởng thụ.

Có lẽ vì bị đe dọa nên cảm thấy như có gai trong họng, Biện Kỷ An cũng muốn xem tôi rốt cuộc là thần thánh phương nào, nên đã đích thân mang hợp đồng gia nhập đoàn phim đến ký với tôi.

Giây phút nhìn thấy tôi, sự chấn động và kinh diễm trong mắt Biện Kỷ An là không hề ít.

Ma Linh đi qua vô số không gian thời gian, linh hồn tội lỗi của con người tràn đầy sức hút đối với tôi, tương tự, tôi cũng mang đầy sự cám dỗ chí m/ạ/n/g đối với con người.

Giống như một loại thuốc độc đẹp nhất, có thể khiến người ta tự nguyện nuốt xuống.

Mức độ thù địch của Biện Kỷ An đối với tôi lập tức giảm xuống, ông ta cảm thán: “Trước đây tôi chưa từng gặp cô, nếu cô ra mắt, nhất định sẽ nổi đình nổi đám.”

Sự tinh xảo và mê hoặc này, giống như một yêu tinh tột bậc được sinh ra từ những đóa hoa thơm ngát và xa hoa nhất, là điều chưa từng thấy trong giới giải trí.

Cô ấy chắc chắn sẽ gây ra một cơn chấn động.

Biện Kỷ An lập tức cảm thấy, đừng nói là vai diễn này cần hào quang lấn át Hạ Hữu Nhàn, cái loại phàm phu tục tử như Hạ Hữu Nhàn đứng trước mặt cô ấy, quả thực chẳng đáng nhắc tới.

“Vậy sao?”

Tôi khẽ mỉm cười nhếch môi, ký tên vào hợp đồng: “Đạo diễn Biện không để bụng chuyện tôi đe dọa ông sao?” Trên mặt Giang La cuối cùng cũng hiện lên một nụ cười rạng rỡ, ngay cả đôi gò má vốn nhợt nhạt cũng nhuộm một sắc hồng đỏ rực bệnh hoạn đến quỷ dị, tựa như một con ác quỷ giáng trần.

Biện Kỷ An nghe tôi nhắc đến “tử huyệt” của mình, thở dốc vài hơi, ác ý trong mắt lóe lên rồi biến m/ấ/t, nhìn kỹ mặt tôi, ông ta lại rơi vào sự giằng xé mâu thuẫn, hồi lâu mới thốt ra một câu: “Sao cô biết được?”

Khá lắm, có thể chống lại sức hút tự nhiên của Ma Linh để giữ được lý trí, Biện Kỷ An này cũng có chút bản lĩnh.

Chẳng trách giấu được vợ nhiều năm như vậy.

Tôi nhếch môi chỉ nói: “Ông không cần quản, ông không hỏi, tôi không nói, sẽ không ai biết.”

Biện Kỷ An cúi đầu, tôi không bỏ lỡ s/á/t ý tỏa ra trong khoảnh khắc đó của ông ta, vì một mùi thối thà ập thẳng vào mặt.

Đối với loại người này, tôi luôn là một quả bom hẹn giờ.

Dù có đẹp đến đâu, cũng không thể ngăn cản việc lợi ích của ông ta bị tổn hại.

Ngẩng đầu lên, ông ta lại trở thành đạo diễn Biện phong độ ngời ngời, đưa tay về phía tôi: “Hợp tác vui vẻ, cô Giang.”

Ông ta đã biết tôi là ai.

Chuyện Giang La đâm người bỏ chạy năm năm trước đã lừng lẫy khắp thành phố A, ông ta đã hiểu tại sao tôi lại muốn gia nhập đoàn phim.

Tôi cũng đưa tay ra: “Hợp tác vui vẻ, đạo diễn Biện.”

Nếu mùi trên người ông ta không thối đến thế, có lẽ tôi sẽ tin rằng ông ta thấy vui vẻ.

“Vai nữ thứ Lê Thanh Tùy của Trường Lan Truyện đã được định đoạt”

Dòng trạng thái này bùng nổ trên hot search.

Mọi người đều biết Hạ Hữu Nhàn là nữ chính Trường Lan, còn về nhân vật Lê Thanh Tùy - người từ đầu đến cuối phim đều ác đến tận cùng này lại là điểm sáng nhất của cả bộ phim, thiết lập nhân vật của cô ta vừa đẹp vừa điên, người hâm mộ cũng vì thế mà phát cuồng, giai đoạn đầu hào quang còn lấn át cả Hạ Hữu Nhàn, có thể tưởng tượng được độ khó khi chọn diễn viên.

Mặc dù vậy, có cả đống người tranh giành vai nữ thứ này, chẳng phải vẫn đang trong quá trình thử vai sao, thế nào mà đã chốt xong rồi?

Người hâm mộ của Lê Thanh Tùy là những người phát điên trước nhất.

【Rõ ràng mấy ngày trước tin hành lang vẫn bảo đang thử vai mà, hôm nay đã xác định rồi?】

【Đm rốt cuộc là ai hả, lại dám diễn Lê Thanh Tùy? Trong giới giải trí này ai có bản lĩnh đó mà lấn át hào quang của Hạ Hữu Nhàn?】

【Tôi không quan tâm, không một ai có thể diễn được Lê Thanh Tùy trong lòng tôi, đây là một yêu nữ chính hiệu đấy, cười c/h/ế/t mất, giới giải trí ai có cái khí chất đó mà lấn át được chứ? Toàn là một lũ hoa nhài trắng muốt như nhau thôi】

Không chỉ người hâm mộ bất ngờ, Hạ Hữu Nhàn cũng rất ngạc nhiên.

Cô ta cũng nghe nói vai diễn này vẫn đang thử vai, huống chi đây là nhân vật sẽ làm đối trọng với mình, cô ta vô cùng quan tâm.

Lập tức gọi điện hỏi Biện Kỷ An.

Lời lẽ mang theo ý dò xét: “Đạo diễn Biện, sao vai Lê Thanh Tùy đã định xong nhanh vậy ạ? Hôm qua lúc ăn cơm, chẳng phải ông còn bảo đang thử vai mà chưa có ai ưng ý sao?”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây, Biện Kỷ An cười một cách trầm đục, mang theo vài phần ác ý không rõ lời: “Vai này, Giang La lấy rồi.”

Nói xong, ông ta cúp máy luôn.

Sắc mặt Hạ Hữu Nhàn lập tức trắng bệch.

Giang La?

Cô ta đương nhiên biết Giang La đã ra tù.

Cô ta từng không thèm để con nhỏ ngu ngốc này vào mắt, nhưng gần một tháng nay lại nảy sinh cảm giác nguy cơ.

Cô ta nghe nói ông nội Giang năm đó còn để lại cho nó vài trăm triệu, nó ở trong phòng Tổng thống có tính bảo mật cực tốt, cả ngày không ra khỏi cửa, đến cả Cố Vân cũng không dò hỏi được tin tức gì.

Thế nên một tháng nay thỉnh thoảng hắn gặp cô ta đều tỏ vẻ lơ đãng, còn bảo là bận.

Giang La, sao Giang La lại có bản lĩnh lấy được vai diễn này?

“Rắc.”

Lồng ngực Hạ Hữu Nhàn phập phồng, sắc mặt dữ tợn bóp nát điện thoại, hai tay nắm chặt, trong ánh mắt lạnh lùng kiêu ngạo dường như đã m/ấ/t đi tiêu cự, đáy mắt thâm sâu tràn đầy phẫn nộ, phải làm sao đây? Cô ta đột nhiên thấy hối hận vì năm đó không để con tiện nhân Giang La đó c/h/ế/t luôn trong tù.

Theo lệ thường, trước khi khởi quay phải chụp một bộ ảnh định trang.

Thế nên ngày tôi gia nhập đoàn phim, có thể coi là một cơn chấn động.

Họ đều không ngờ tới, vai Lê Thanh Tùy này lại là Giang La - kẻ đã vào tù vì đâm người năm năm trước.

Nhân viên trong đoàn phim đều không dám tin, một người có tiền án như tôi, đạo diễn sao lại dám dùng?

Cố Vân và Lục Thanh Thần cũng đến.

Hai người bọn họ suốt một tháng này đều không gặp được tôi, biết tin tôi vào đoàn phim lại càng chấn động hơn bất cứ ai.

Sau khi biết chính tôi là người lấy được vai này, Cố Vân gọi điện yêu cầu Biện Kỷ An đuổi tôi ra khỏi đoàn, hắn bảo tôi chỉ đang quậy phá linh tinh, căn bản không biết diễn xuất.

Biện Kỷ An đương nhiên không đồng ý, dù sao chuyện này cũng chẳng do ông ta quyết định.

Tại sao tôi lại biết, là vì Biện Kỷ An ngay lập tức đã gọi điện báo tin cho tôi rồi.

Lúc trước ông ta tưởng chuyện này có bàn tay của Cố Vân nên còn khá bất mãn với hắn, kết quả phát hiện ra Cố Vân cũng không biết tin tức gì của tôi, ông ta lại càng kiêng dè tôi hơn.

Tôi nhìn thấy Cố Vân và Lục Thanh Thần, không lấy làm lạ.

Giây phút tôi lái siêu xe đến đoàn phim, Cố Vân và Lục Thanh Thần đều nhìn sang.

Tôi mặc một chiếc váy hai dây dáng dài, vóc dáng nóng bỏng, trong một tháng trời đã nuôi dưỡng ra một tỷ lệ vàng hoàn mỹ tột bậc của cơ thể con người, khi tôi bước ra, những đám mây đen cuồn cuộn mang theo cơn ác mộng che lấp mọi ánh sáng, đến cả sấm sét cũng biến m/ấ/t, vạn vật đều run rẩy theo gió, nhưng mà Giang La không quan tâm, tâm trạng cô cực tốt, nụ cười dịu dàng lưu luyến, đuôi mắt là một mảng đỏ rực, nguy hiểm lại điên cuồng, dẫm trên đôi giày cao gót nổi bật, tiếng “cộp cộp” như giẫm thẳng vào tim của mọi người, là tiêu điểm tuyệt đối của sự chú ý.

Xung quanh im lặng như tờ.

Đến cả nụ cười mà Hạ Hữu Nhàn đang cố gắng duy trì cũng trở nên thật nực cười.

Mọi người bàng hoàng nhận ra, không cần phải lấn át hào quang của Hạ Hữu Nhàn, chỉ cần có tôi ở đó, những người khác đều chỉ là phông nền. Bởi vì người này thực sự quá đỗi kinh diễm, ngũ quan dung mạo đều mang vẻ diễm lệ tuyệt trần, chỉ cần khẽ ngẩng đầu, đôi mắt như hồng ngọc kia ngay lập tức có thể hớp hồn người khác. Đẹp từ sợi tóc đến tận gót chân, từng tấc da thịt đều đẹp đến mức chấn động tâm can, chỉ cần rơi xuống nhân gian là có thể làm điên đảo chúng sinh.

“Giang… La?”

Đến cả Cố Vân cũng không dám khẳng định tôi là Giang La.

Tôi nở một nụ cười nhẹ với hắn, rồi đi thẳng về phía Biện Kỷ An: “Đạo diễn Biện, tôi không đến muộn chứ?”

Biện Kỷ An giật giật khóe miệng, cố gắng che giấu sự kiêng dè nơi đáy mắt, vẻ mặt ôn hòa: “Không, hôm nay chụp ảnh định trang trước, cô đi thay trang phục đi.”

Nếu ông ta không phải là một kẻ cặn bã, Biện Kỷ An thực sự có thể coi là một bậc kiêu hùng.

Vì ông ta là người duy nhất chống lại được sự mê hoặc của tôi, chỉ vì nỗi sợ hãi khiến ông ta càng thêm bất an.

Nói cách khác, ông ta cũng là người duy nhất biết tôi nguy hiểm đến nhường nào.

Tôi vừa định vào phòng trang điểm, Cố Vân đã không kiềm chế được mà đuổi theo.

“Giang La.”

Hắn nắm lấy tay tôi: “Chúng ta cần nói chuyện, chuyện năm năm trước đều là một sự hiểu lầm, đó không phải ý của Hữu Nhàn, em muốn trách thì cứ trách tôi.”

Tôi hất tay ra, đứng cách hắn một khoảng, theo bản năng che mũi lại, sự chán ghét trong mắt không hề che giấu: “Tôi đương nhiên phải trách anh, hơn nữa tôi căm thù anh, ghê tởm anh, mỗi phút mỗi giây trong tù tôi đều tự hỏi, tại sao anh không c/h/ế/t đi, Hạ Hữu Nhàn không c/h/ế/t, Lục Thanh Thần không c/h/ế/t, tại sao hạng súc sinh như các người vẫn còn có thể sống trên đời?”

Đây đều là suy nghĩ thật sự của Giang La.

Không một ai sau khi đối mặt với cú sốc như vậy mà còn có thể như một kẻ não tàn vẫn còn hoài niệm về Cố Vân.

Giống như lúc biết tôi có thể giúp cô ấy phục thù, cô ấy đã không ngần ngại chọn giao ra linh hồn của mình.

Ông nội của cô ấy m/ấ/t rồi, nhà họ Giang tiêu tùng rồi, tất cả những chuyện này đều do Cố Vân gây ra.

Mà Cố Vân nghe thấy câu nói này, đáy mắt lướt qua một tia hoảng loạn và… tổn thương?

Thái độ của Giang La cực kỳ khinh bỉ, cả người đều ở trong trạng thái phẫn nộ, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt đen láy bắn ra từng đợt hàn quang, cái lạnh thấu xương khiến mọi thứ xung quanh lập tức đóng thành băng, làm người ta có cảm giác như đang ở trong hầm băng. Giọng điệu chán ghét của tôi không hề giả tạo, hắn không nhìn thấy một chút tình ý nào, giây phút đó, tim hắn thắt lại, có một cảm giác hốt hoảng chưa từng có.

Khu vực phòng trang điểm lúc này không ít người, tôi thậm chí không thèm hạ giọng, tất cả mọi người đều nhìn sang, đến cả Biện Kỷ An cũng chấn động.

Chuyện Giang La ngồi tù mọi người đều biết, không ngờ cô ấy lại dám nói thẳng ra như vậy.

Nhiều người thậm chí theo bản năng nhìn về phía Hạ Hữu Nhàn.

Hạ Hữu Nhàn và Lục Thanh Thần - người còn không dám tiến lên phía trước - đều tái mặt, không thể tin nổi nhìn tôi.

“Đừng, đừng nói những lời này ở đây…”

Hắn vội vàng quay đầu đi, không dám nhìn vào mắt Giang La, sự tổn thương đối với hắn quá lớn. Cố Vân vẫn còn chút lý trí muốn ngăn cản tôi, bước tới định nắm lấy tay tôi, tôi không ngần ngại hất tay ra, thiếu kiên nhẫn đẩy hắn ra: “Cút xa ra một chút, đồ rẻ rách.”

Lực tay của tôi không nhỏ, cái đẩy này khiến Cố Vân loạng choạng suýt nữa đứng không vững, may mà một nhân viên đoàn phim theo bản năng đưa tay ra đỡ lấy hắn, nếu không Thái tử gia thành phố A bị tôi đẩy ngã chổng vó thì tin tức này ngày mai có thể bùng nổ hot search suốt ba ngày ba đêm.

Sắc mặt Biện Kỷ An thay đổi, dù sao cũng nể tình hắn là nhà đầu tư, vội vàng chạy lại giảng hòa: “Giang La, cô mau đi thay đồ đi, tôi và ngài Cố còn có việc quan trọng cần bàn bạc.”

Cố Vân kinh hãi nhìn tôi, không ngờ tôi lại ra tay, trong đôi mắt này của tôi thứ hắn thấy không phải là bóng tối vô tận, mà là một màu m/á/u kinh hoàng, hắn chỉ mới nhìn một cái mà tưởng như cả thể xác lẫn tâm hồn đều bị xẻ ra, cả người như đang nằm trên bàn mổ, mặc cho đối phương tùy ý mổ xẻ nội tạng của mình. Tôi không thèm liếc hắn lấy một cái, vì mắt tôi không chứa nổi thứ bẩn thỉu, cười lạnh một tiếng bước vào phòng trang điểm, Cố Vân thẫn thờ bị Biện Kỷ An kéo đi, Hạ Hữu Nhàn đứng im tại chỗ, đến cả vẻ mặt ôn nhu thường ngày cũng không giữ nổi nữa.

Ánh mắt mọi người đều rất vi diệu, những người ở đây đều biết Cố Vân là vị hôn phu của cô ta, bọn họ sắp kết hôn.

Giờ đây Cố Vân lại mập mờ không rõ ràng với Giang La.